TIÊU CHÍ CHỌN BÀN GHẾ ĂN CHO NGƯỜI LỚN TUỔI

janis-tran 6 phút trước 7 lượt xem
Hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ một số máy lạ.
Giọng người phụ nữ đầu dây bên kia ngập ngừng:
“Con ơi, cô chú muốn mua bộ bàn ghế ăn, nhưng… cô chú già rồi, không rành công nghệ, cũng không ra tận nơi xem được. Mua trên mạng thì sợ lắm.”
Tôi hỏi: “Cô chú ở đâu?”
“Ở chung cư, tầng 12. Cô chú cũng muốn ra xưởng xem, nhưng leo cầu thang xuống rồi đi xa quá, không nổi.”
Tôi im lặng một lúc. Rồi tôi bảo:
“Vậy để con chọn cho cô chú bộ phù hợp nhất. Cô chú ngồi thử xem có thoải mái không? Có chỗ nào chưa ưng hay khó dùng, cô chú cứ bảo con. Con đổi bộ khác cho cô chú, không sao hết.”
Cô ấy cười, có vẻ nhẹ nhõm: “Ừ, cô chú tin con.”
Tôi chọn một bộ bàn ghế cổ điển.
Không phải vì nó đắt nhất. Mà vì nó cứng cáp nhất.
Bàn có chân to, vững vàng.
Ghế không tay vịn.
Tôi nghĩ, người lớn tuổi đôi khi cần đứng lên, vịn vào thành bàn sẽ chắc hơn.
Ghế không tay thì ít vướng, dễ di chuyển, dễ ngồi xuống đứng lên.
Người già đôi khi cần một điểm tựa.
Một chiếc bàn vững chãi, đủ cao, đủ chắc – để họ an tâm khi đứng dậy sau bữa cơm.
Mười phút sau khi giao đồ, cô gọi lại. Giọng vui lắm:
“Chắc chắn quá con ơi! Cô chú ngồi thử, ghế vững lắm. Bàn chắc, cô đứng lên vịn vào thấy an toàn. Cảm ơn con nhé!”
Tôi cười, bảo:
“Dạ, bộ này con chọn cho cô chú vì nó cứng cáp. Người lớn tuổi ngồi, mình phải an tâm.”
Cô chú không rành về gỗ, về sơn, về kiểu dáng.
Cô chú chỉ biết: ngồi thấy chắc, đứng thấy vững, và người bán khiến mình tin tưởng.
Tôi chọn bộ đó không vì nó mắc tiền.
Mà vì tôi nghĩ về những lần cô chú đứng lên sau bữa cơm, vịn vào thành bàn, và thấy an toàn.
Đó là cách tôi làm việc.
Không phải bán thứ đắt nhất.
Mà bán thứ vừa vặn nhất với cuộc sống của người ta.
lượt thích