LẦN GIAO HÀNG MUỘN VÀ HƠN CẢ LỜI XIN LỖI

janis-tran 4 giờ trước 6 lượt xem
  Năm nay tôi nhận một đơn hàng: một cái bàn ăn và bốn cái ghế, gỗ cao su. Khách ở Sài Gòn, hẹn một tháng. Tôi tính đi tính lại – thời gian thừa mứa. Kho còn gỗ, tay nghề ổn, chẳng có lý do gì để trễ.
  Rồi thị trường gỗ cao su đột nhiên đứng lại.
  Chuyện này không phải ai ngoài nghề cũng hiểu. Gỗ cao su phụ thuộc vào nguồn phôi. Khi thị trường “đứng”, nghĩa là không có hàng. Cộng thêm việc xăng pha sơn cực hiếm do chiến tranh.
  Tôi có một ít gỗ trong kho, nhưng đã dành cho những đơn hàng trước đó, giao xong mới tính tiếp. Đơn hàng này tôi nhận khi thị trường vẫn ổn. Tôi tưởng mua thêm bất cứ lúc nào cũng được.
  Tôi sai.
  Ba tuần trôi qua, tôi gọi điện khắp nơi. Các mối hàng ở Bình Dương, Đồng Nai đều lắc đầu. “Hết hàng em ơi”, “Chờ thêm hai tuần nữa xem sao”. Tôi không thể chờ. Khách đã hẹn.
  Tôi tự lái xe lên khu vực Hố Nai – chỗ chuyên gỗ cao su, nơi mấy xưởng xẻ gỗ tập trung. Tôi đi từ sáng đến chiều, hỏi từ cơ sở này sang cơ sở khác. Mặt trời đổ lửa, bụi Đồng Nai mịt mờ, lòng ngổn ngang trăm mối. Cuối cùng, tôi tìm được một đơn vị còn vài phôi. Giá đội lên gần gấp rưỡi. Tôi cắn răng lấy.
  Chở gỗ về xưởng, tôi bắt tay vào làm. Tôi biết thời gian đang đếm ngược. Nhưng tôi không chấp nhận làm dối. Sơn một lớp, chờ khô, chà nhám, sơn tiếp. Có những lớp phải để qua đêm mới khô hẳn. Tôi không dùng kiểu sơn phủ nhanh để rút ngắn giờ. Dù trễ, tôi vẫn làm từng bước như mọi lần. Cái nghề này không có đường tắt.
  Ngày giao hàng cận kề. Tôi book một chiếc xe van 500kg – loại nhỏ, đủ chở vừa một bộ bàn ghế. Phí xe đang đắt vì giá xăng dầu tăng, nhưng tôi đã hứa giá với khách, tôi phải giữ uy tín cho chính mình. Xe van là phương án hợp lý nhất.
  Tôi đặt xe, chờ xe, rồi bị hủy, đặt lại rồi chờ.
  Rồi xe đến. Tôi xếp bàn ghế lên, chạy thẳng lên Sài Gòn giữa những con đường đông xe giờ cao điểm. Đến nhà khách ở Phú Nhuận, tôi nhìn đồng hồ: trễ hơn một tiếng so với giờ tôi đã nói với khách.
  Tôi gọi cửa. Người chồng ra mở, mặt hơi cau lại.
  Tôi chỉ nói: “Xin lỗi bên em đến trễ.”
  Rồi tôi im lặng.
  Tôi xuống hàng, bắt đầu tháo từng lớp mút quấn bảo vệ hàng hóa. Lớp ngoài cùng là mút PE, bên trong là mút dày, rồi lại màng xốp để chống xước. Tôi tháo kỹ từng miếng, gỡ từng lớp, không vội. Hàng mới, được bọc kỹ càng từ xưởng – bởi tôi sợ nhất là giao hàng mà trầy xước. Từng cái ghế, từng mặt bàn, tôi lột sạch rồi bê vào nhà.
  Kê bàn, xếp ghế, tôi kiểm tra lại lần cuối. Mặt bàn phẳng, ghế chắc, sơn đều. Dù gấp, tôi vẫn làm kỹ. Tôi chỉnh lại bốn cái ghế cho ngay hàng, lau nhẹ mấy vết tay dính trên mặt bàn. Giao xong tôi cúi chào và ra về.
  Trên đường về, tôi nghĩ lại những gì tôi đã nói với Khách.
  Người làm nội thất này còn có một thứ tôi gọi là “lời xin lỗi im lặng”. Nó không phải chỉ là câu nói. Nó là cái mặt bàn được chà nhám và sơn kĩ. Nó là những chiếc ghế được đóng nút nhựa để tránh trầy sàn. Nó là những lớp mút quấn kỹ càng, từng chuyến xe chạy, và những chi phí phát sinh tôi tự chịu.
  Khách không cần nghe tôi kể. Họ chỉ cần cái bàn đẹp, cái ghế chắc, và đúng giờ. Tôi đã trễ. Tôi đã sai. Nhưng tôi đã làm tất cả những gì có thể để sửa sai – trong im lặng, không một lời biện minh.
  Lời xin lỗi không chỉ được nói ra. Nó còn ở trong từng thớ gỗ, trong từng mối ghép, trong cái cách tôi tháo từng lớp mút trước khi bê vào nhà.
  Và tôi nghĩ, có những lỗi lầm chỉ có thể sửa bằng hành động.
  Giải thích nhiều làm gì.
lượt thích