Có một chị khách gọi điện. Chị bảo: “Chị ơi, em cần bàn học dài 1m4, hai chỗ ngồi. Nhà em chật, chỉ đủ chỗ một cái bàn. Hai đứa nhà em, một đứa lớp 2, một đứa lớp 8, học chung.”
Tôi nghe xong, không hỏi thêm gì. Tôi hình dung ra căn phòng nhỏ của chị, hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau trên một chiếc bàn dài, đứa lớn vai đã rộng, đứa nhỏ còn bé xíu.
Tôi nói: “Chị ơi, em hiểu. Nhưng chị thử nghĩ: hai đứa cách nhau 6 tuổi. Đứa lớp 8 ngồi thẳng lưng, đứa lớp 2 phải với tay lên mới viết được. Còn nếu chỉnh ghế cho đứa nhỏ, thì đứa lớn lại phải cúi xuống. Ngồi chung bàn dài thế, vai đứa lớn sẽ bị vẹo sang một bên, đứa nhỏ thì cổ mỏi. Bàn 1m4 hai chỗ hợp với hai đứa chênh nhau 1–2 tuổi, không phải 6 tuổi, chị ạ.”
Chị im lặng.
Tôi cũng im lặng. Tôi không nói thêm “chị suy nghĩ lại”, không nói “em không bán”. Tôi chỉ để câu chuyện của chị và hai đứa trẻ tự lắng xuống.
Thật ra, có một cách. Tôi có thể tư vấn đặt riêng một chiếc ghế nâng cao hơn cho đứa nhỏ, kê bằng vai với anh nó.
Nhưng tôi là người làm xưởng. Tôi biết nâng một kích thước ghế lên kéo theo những gì — phải đặt riêng, làm lẻ, và chi phí đội lên tới đâu. Tôi hiểu nó rõ đến mức không buồn đưa ra. Một người mẹ vừa nói “nhà em chật, chỉ đủ một cái bàn” — chị không cần nghe một con số như vậy. Tôi để nó nằm lại trong đầu mình, không nói ra
Một lúc sau, chị nói: “Em cảm ơn chị.” Rồi chị cúp máy.
Tôi không biết sau đó chị có mua bàn ở nơi khác không. Có thể có, có thể không. Tôi chỉ biết, tôi đã nói những điều cần nói. Và tôi để lại khoảng lặng – đủ để một người mẹ nghĩ về đôi vai của con mình, về những năm tháng dài phía trước.
Có những cuộc gọi không kết thúc bằng đơn hàng.
Nếu bạn đang tìm chiếc bàn đó — bàn học đôi 1m4 gỗ cao su của chúng tôi vẫn ở đây.

English