Có khách đến xưởng, mang theo một cái laptop
Anh sinh viên năm ba. Anh hỏi: “Chị có bàn nào vừa ăn cơm vừa học bài, xong xếp gọn được không?. Bàn để đủ cho chiếc laptop của em thôi” Tôi chỉ vào bàn trà chân tiện. Gỗ cao su, chân gập, mặt bàn 50×70 cao 30cm. Anh nhìn giá — 420.000 đồng. Im lặng. Rồi anh nói: “Em ở trọ ba năm, chưa bao giờ có cái bàn.” Tôi hiểu.
Cái bàn không chỉ để uống trà
Người ta nghĩ bàn trà để uống trà. Đặt ấm, rót nước, ngồi bệt trên đệm, trò chuyện. Nhưng trong phòng trọ 10m², bàn trà là bàn ăn. Là bàn học. Là bàn làm việc. Đôi khi là bàn sống. Sáng thứ bảy, cô gái ngồi bệt trên sàn, bàn trà trước mặt. Một bên là laptop, một bên là tô mì gói. Cô vừa code vừa ăn, chân co lên, lưng tựa vào tường. Cửa sổ mở hé, gió vào. Cô không nghĩ mình đang “sống tạm”. Cô chỉ nghĩ: “Hôm nay tôi có chỗ ngồi.” Tôi thấy cô ấy trong nhiều khách hàng của mình. Không phải vì họ kể. Mà vì tôi từng là họ.
Gấp lại, cất gọn — nhưng không chỉ là vậy
Bàn trà chân tiện có chân gập. Gập lại, cất gọn dưới gác, dựng vào tường. Nhưng không chỉ có vậy. Khi chuyển trọ — và sinh viên, người trẻ, người ở trọ, họ chuyển trọ — cái bàn cần đi theo. Chân gập để xếp chồng trên xe máy. Để nhét vào góc xe khách. Để không bị vứt lại như cái hộp carton. Chân gập không chỉ để gập hàng ngày. Mà để bàn không bị bỏ lại.
420.000 đồng là cái giá của cái gì?
Có người nói: “Mắc. Bàn trà mà gần nửa triệu.” Tôi không tranh cãi. Tôi chỉ nhớ lại cái thùng tự chế của mình ngày xưa, rồi tới cái bàn tôi ván ép tôi dành dụm tiền suốt mấy tháng mới mua được, loại được bày bán ở các dốc cầu ở Sài Gòn, chưa đi qua được 1 năm học đã thấm nước mà bong ra.
420.000 đồng. Nghe có vẻ là một con số nhỏ. Nhưng nó mua được một cái bàn – và cái bàn đó mua lại cho bạn rất nhiều thứ.
Nó cho bạn chỗ ngồi ăn cơm thay vì bệt dưới sàn. Cho bạn mặt phẳng học bài thay vì nằm vạ vật trên gác. Cho bạn nơi đặt laptop thay vì cúi gập lưng trên nền nhà. Cho bạn lý do mời ai đó đến chơi, đặt ly nước, trò chuyện — thay vì nói ‘ngại quá, em chỉ có cái chiếu”
Với người ở trọ 10m², cơ bản đôi khi là thứ xa nhất.
Có lần một cô gái mua bàn, nhắn tôi sau một tuần: “Em đặt bàn cạnh cửa sổ. Sáng nào cũng ngồi uống nước, nhìn ra ngoài. Trước giờ em không biết phòng mình có ánh sáng đẹp như vậy.”
Tôi không bán bàn. Tôi bán chỗ ngồi.

English