CÓ NÊN MUA BÀN HỌC GẤP?

janis-tran 9 giờ trước 3 lượt xem
Có nên mua bàn học gấp
Căn phòng trọ đầu tiên của cậu, rộng chưa đầy 10 mét vuông. Một chiếc giường, một cái tủ, một cái bàn học đặt sát tường. Cậu đứng giữa phòng, nhìn quanh. Nếu kê bàn cố định, nó sẽ chiếm trọn góc 80cm, còn lại là lối đi, không có chỗ nào khác. Nhưng cậu không thể không có bàn học.
Cậu gọi về quê cho mẹ. Mẹ bảo: “Mua cái bàn chắc chắn đi con, dùng cho bền.” Cậu im lặng. Có lẽ Mẹ chưa từng tính đến việc sống trong căn phòng 10 mét vuông, có thể phải chuyển trọ nhiều lần trong bốn năm đại học, chưa từng đứng giữa một căn phòng trống và tự hỏi: “Mình có thể nhờ ai khiêng cái bàn này lên tầng 4 mỗi lần chuyển nhà?”
Mẹ không sai. Chỉ là lời khuyên ấy dành cho một cuộc sống đã ổn định. Còn bốn năm đại học của cậu thì chưa.
Cậu đến xưởng Phương Viên xem bàn gấp. Chân sắt, lò xo chịu tải tốt, có cơ chế chống bật khi mở ra. Cậu ngồi thử. Mặt bàn MDF – đủ cho một chiếc laptop và vài cuốn sách, nhưng nếu lau ướt sẽ bị nở. Cậu chọn mặt gỗ cao su. Không phải vì nó đẹp hơn, mà vì cậu biết sẽ còn nhiều bữa ăn vội ngay trên chiếc bàn ấy. Một mặt bàn chịu được nước sẽ giúp cậu bớt phải lo những chuyện nhỏ.
Cậu mang bàn gấp về phòng. Mở ra học. Tối đến gấp lại, dựng vào góc, có chỗ để nằm. Buổi sáng lại mở ra, lại học. Nó nhẹ đến mức khi chuyển nhà, cậu chỉ cần gấp lại, xách lên vai, đi bộ xuống tầng. Không nhờ ai, không thuê xe, không đứng trước cánh cửa phòng trọ nghĩ xem gọi ai đến khiêng giúp.
Lần chuyển trọ thứ hai, cậu tự gấp bàn, buộc sau xe máy rồi chạy sang phòng mới. Không ai đi cùng. Không ai khiêng giúp. Đến nơi, cậu dựng bàn lên, mở ra, đặt chiếc laptop cũ lên mặt bàn. Căn phòng vẫn chật như trước. Nhưng lần đầu tiên, cậu có cảm giác mình không còn bất lực nữa.
Có những lúc trưởng thành chỉ đơn giản là không còn phải hỏi “mình có thể nhờ ai?” nữa.
Cậu bảo tôi: “Cái bàn này không phải là bàn em sẽ dùng cả đời. Nhưng nó là cái bàn em cần lúc này. Khi em ổn định, em sẽ mua bàn gỗ. Lúc đó em sẽ mua thật chắc.” Cậu cười, ánh mắt đó lại đong đầy những hi vọng.
Tôi nhìn cậu, tôi hiểu. Có những năm tháng bạn không cần một cái bàn để dùng mười năm. Bàn học gấp không phải chiếc bàn tốt nhất. Nhưng với những người còn chưa biết năm sau mình sẽ ở đâu, nó có thể là chiếc bàn đúng nhất.
Bàn gấp chân sắt, mặt gỗ cao su. Mở ra học, gấp lại ngủ. Không phải vì nó rẻ hơn hay kém hơn. Mà vì ở giai đoạn này của cuộc đời, sự linh hoạt quan trọng hơn sự bền bỉ, và lúc bạn dần không còn bất lực trước những việc mà ngày xưa mình từng sợ – là một điều đáng quý.
lượt thích