MÓN ĐỒ TỐT NHẤT TRONG NHÀ LÀ THỨ BẠN KHÔNG NHÌN THẤY NÓ NỮA

janis-tran 7 giờ trước 2 lượt xem
Món đồ tốt nhất trong nhà là khi bạn không nhìn thấy nữa
Có một cái ghế trong nhà tôi, tôi đem nó từ xưởng về chắc cũng mười năm trước. Nó không đẹp, không sang, không có bất kỳ chi tiết nào khiến ai đó phải quay đầu nhìn. Nó từ gỗ cao su, sơn màu tự nhiên, đơn giản. Kể ra cũng chẳng có gì để khoe.
Nhưng tối nào tôi cũng ngồi lên nó ăn cơm. Nó cùng tôi chuyển đi qua bao căn nhà. Rồi khi bạn tôi sang chơi, nó cười: “Làm nội thất mà xài cái ghế chắc hơn mười năm rồi hé.”
Tôi nhìn nó, cũng định thay. Rồi tôi chợt nhận ra: mười năm qua, tôi chưa bao giờ phải suy nghĩ về nó.
  • Nó không kêu cót két.
  • Nó không quá cao khiến chân tôi lủng lẳng.
  • Nó không quá thấp khiến lưng tôi mỏi.
  • Nó đơn giản đến mức tôi chưa từng dành một giây để tự hỏi: “Cái ghế này có ổn không?”

Vẻ đẹp thu hút ánh nhìn – nhưng chính sự vừa vặn mới giữ bạn lại

Một chiếc bàn ăn có mặt kính bóng loáng, chân mạ vàng sẽ khiến bạn chú ý. Bạn sẽ dành vài giây ngắm nó khi bước vào phòng. Nhưng khi bắt đầu bữa cơm, sự chú ý của bạn sẽ chuyển sang thức ăn, câu chuyện, tiếng cười. Nếu cái bàn đó quá thấp hoặc quá cao, nếu kích thước không phù hợp với tầm với của bạn, nếu nó chiếm quá nhiều diện tích khiến lối đi chật chội – bạn sẽ bắt đầu thấy khó chịu. Lúc đó, nó không còn là bàn để ăn, nó là một “vật cản”.
Còn một chiếc bàn vừa vặn: bạn bê thức ăn ra, ngồi xuống, ăn, rồi đứng dậy. Bạn không hề nhớ rằng mình đã ngồi trên ghế nào, đã đặt đũa lên bàn ra sao. Nó biến mất. Nó không tạo ra ấn tượng, nhưng cũng không tạo ra phiền toái. Và chính sự “biến mất” ấy mới là điều một món đồ nội thất làm đúng nhất.

Khi nào một món đồ thực sự vừa vặn? – Ba điều tôi học được từ những căn nhà không bao giờ phàn nàn

Phương Viên có một cách kiểm tra rất riêng, không cần thước dây, không cần bảng so sánh. Chỉ cần nhìn vào cách gia đình ấy sống với món đồ đó.
Thứ nhất, món đồ không bắt bạn phải thay đổi thói quen.
Bạn không phải bước vòng qua nó. Không phải kê thêm gì dưới chân ghế. Không phải nhón chân lấy đồ trong tủ. Nó đến, nằm yên, và bạn vẫn cứ sinh hoạt như chưa có nó. Nếu một món đồ khiến bạn phải sắp xếp lại lối đi, thay đổi tư thế ngồi, hay dồn ép đồ đạc lung tung – nó đang chiếm chỗ, chứ chưa phải là chỗ của nó.
Thứ hai, bạn không nhận ra nó ở đó cho đến khi phải dọn đi.
Có những thứ trong nhà rất đẹp, lúc nào cũng muốn ngắm. Nhưng đó là đồ để ngắm, không phải đồ để sống cùng. Món đồ vừa vặn thì lặng lẽ. Bạn bước vào phòng, mắt không bị hút về phía nó. Chỉ đến một ngày bạn cần khuân nó sang phòng khác, bạn mới chợt thấy: ơ, sao căn phòng trống trải thế? Nó đã là một phần của không gian từ lúc nào, chỉ có điều bạn không để ý.
Thứ ba, nó kể được câu chuyện của gia đình bạn.
Một chiếc ghế vừa vặn sẽ có vết xước từ những lần lỡ tay. Mặt bàn sẽ có những vệt mờ từ ly cà phê buổi sáng – nơi chồng bạn vẫn đặt cốc mỗi ngày trước khi đi làm. Tủ giày sẽ có ngăn lộn xộn của đứa trẻ chưa kịp xếp. Những khiếm khuyết ấy không làm nó xấu đi. Nó là nhật ký im lặng của cả nhà. Còn món đồ quá mới, quá hoàn hảo, nó vẫn là “đồ mới” – chưa kịp trở thành “của nhà”.
Đó là ba dấu hiệu. Và Phương Viên thấy rất rõ những căn nhà nào thật sự yên ấm, thì nội thất trong đó đều đáp ứng được cả ba.

Kết: Món đồ tốt nhất là món đồ bạn không còn nhìn thấy

Nếu bạn phải suy nghĩ về một món đồ nội thất trong nhà mình – liệu nó có đẹp không, liệu nó có bền không, liệu có nên thay nó không – thì rất có thể nó chưa vừa vặn. Bởi vì khi nó thực sự vừa vặn, bạn sẽ không có những câu hỏi đó. Bạn chỉ đơn giản là… sống với nó.
Đó là lý do chiếc ghế mười năm vẫn ở lại. Nó không đẹp, nhưng nó đã chứng minh sự vừa vặn của mình qua cách nó im lặng. Và tôi nghĩ, đó cũng là điều một người làm nội thất thực sự nên hướng tới: không phải tạo ra những món đồ khiến khách phải trầm trồ ngày đầu, mà là tạo ra những món đồ khiến khách quên mất chúng tồn tại – để họ có thể sống với nhau, bên nhau, mà không bị phân tâm bởi những thứ lẽ ra chỉ nên là nền.
lượt thích