CHIẾC BÀN GỖ TRONG GIA ĐÌNH – THỨ NÂNG ĐỠ NHIỀU HƠN CẢ BỮA CƠM

janis-tran 7 giờ trước 2 lượt xem
Chiếc bàn gỗ trong gia đình

Nhà tôi có một cái bàn gỗ. Không biết chính xác nó có từ khi nào. Ông ngồi ở đầu bàn, lưng còng, tay run run bưng bát cơm. Tôi nhớ lúc ông đứng dậy — vịn vào cạnh bàn, rồi đứng lên chậm rãi, từng chút một.
Người lớn tuổi không chỉ sợ ngã. Họ sợ cái khoảnh khắc nhận ra hôm nay khó hơn hôm qua.
Nhưng cái bàn không bao giờ lung lay. Nó đứng yên, lặng lẽ, để ông vịn.
Ông tôi giờ vẫn ngồi ở đầu bàn. Vẫn những động tác chậm rãi, vẫn vịn vào cạnh bàn trước khi đứng dậy. Mỗi lần như vậy, ông dừng lại một nhịp. Không phải vì cái bàn. Mà vì cơ thể không còn làm mọi thứ dễ dàng như trước.
Cái bàn vẫn đứng yên ở đó. Chưa từng lung lay. Nó không làm thời gian chậm lại. Nhưng nó cho ông một nơi để vịn vào khi thời gian đi qua.
Tôi chưa bao giờ nghĩ nó là đồ nội thất. Nó là một phần của gia đình. Nó đỡ lưng ông, đỡ những bữa cơm tối, đỡ những đứa trẻ tập viết, đỡ cả những lúc chẳng ai muốn nói gì, chỉ ngồi yên bên nhau.
Nội thất tử tế không phải thứ bạn ngắm. Nó là thứ bạn dựa vào. Không cần hào nhoáng — chỉ cần vững, qua những đứa trẻ từng với tay không tới mặt bàn, đến ngày chúng ngồi xuống và nhận ra nó vẫn ở đó.
Gỗ cao su ngả màu, có vết xước, có vệt mờ từ ly nước nóng. Nhưng nó không yếu đi. Nó chỉ chứng minh rằng nó đã sống qua bao thứ.
Có những thứ trong nhà không bao giờ cần thay. Vì thay được nó — nhưng không thay được những gì nó đã chứng kiến.

lượt thích