BÀN LIỀN KỆ HAY BÀN RỜI: HAI GIAI ĐOẠN, HAI CÁCH MỘT ĐỨA TRẺ HỌC CÁCH TỔ CHỨC THẾ GIỚI CỦA MÌNH

janis-tran 30 phút trước 3 lượt xem
Bàn liền kệ hay bàn rời
Chị khách ở Gò Vấp mua bàn liền kệ cho con trai học lớp 1. Một năm sau, chị ghé xưởng đặt thêm ghế cho bé thứ hai, tiện thể kể: “Từ ngày có bàn đó, con em tự động để sách vào kệ sau khi học. Nó như có một thói quen mới.”
Tôi hỏi: “Nó tự động thật à?”
Chị cười: “Ừ, tự động. Học xong là nó cất sách. Không ai nhắc.”
Tôi không nghĩ cái bàn đã thay đổi đứa trẻ. Tôi nghĩ cái bàn đã cho đứa trẻ một cấu trúc.
Khi một đứa trẻ cấp 1 đặt sách xuống bàn, rồi nhìn quanh tìm bút – bút ở một chỗ, hộp màu ở chỗ khác, cặp ở dưới gầm – nó chưa có thói quen “mỗi thứ một nơi”. Không phải vì nó lười. Vì nó chưa có cấu trúc để làm theo.
Bàn liền kệ cung cấp cấu trúc đó. Sách ở đây, bút ở đây, hộp màu ở đây. Mỗi món đồ có một “ngôi nhà”. Và khi học xong, bé biết đâu để cất.
Tôi từng thấy một đứa trẻ, sau buổi học, với tay lên kệ, đặt cuốn sách đúng vị trí của nó. Không ai bảo nó làm thế. Nó chỉ làm vậy, vì cái kệ đã nói cho nó biết nơi cuốn sách thuộc về
Đó là cách một đứa trẻ học cách tổ chức: không qua lời dặn, không qua quy tắc – mà qua một cấu trúc có sẵn. Nội thất đang làm việc thầm lặng, dạy bé một thói quen trước khi bé kịp nhận ra mình đang học.

Lên cấp 2, câu chuyện thay đổi.
Số lượng sách vở tăng gấp đôi, gấp ba. Sách giáo khoa, sách tham khảo, bài tập về nhà, bài tập thêm. Laptop bắt đầu xuất hiện. Đứa trẻ không còn cần học cách cất đồ nữa – nó cần một hệ thống lưu trữ thực sự.
Bàn liền kệ, vốn là một cấu trúc gọn gàng cho những năm đầu, giờ trở nên chật chội. Không đủ chỗ cho tất cả. Và khi không đủ chỗ, đứa trẻ bắt đầu xếp chồng, để lung tung, rồi quên mất thứ này ở đâu. Cấu trúc đã từng giúp nó tổ chức giờ lại khiến nó bối rối.
Tôi đã thấy một đứa trẻ cấp 2 ngồi vào bàn rời, với một kệ sách đứng cạnh. Nó không ngồi học ngay. Nó sắp xếp sách, đặt laptop vào một góc, rồi mới bắt đầu viết. Hành động sắp xếp đó, với tôi, là một phần của việc học.
Không ai dạy nó cách sắp xếp. Chỉ là khi có đủ không gian, nó tự biết tổ chức. Bởi vì ở độ tuổi này, nó không cần được dạy cách cất đồ nữa – nó cần được cho phép để tự sắp xếp.
Cấp 1: Mỗi món đồ có một vị trí.
Cấp 2: Mỗi món đồ có một hệ thống.
Tôi nhận ra một điều: một đứa trẻ ngồi vào chiếc bàn có cấu trúc rõ ràng sẽ học được rằng thế giới có thể được sắp xếp. Đó là một bài học rất đắt giá, dù nó được dạy bởi một chiếc bàn.

Không có bàn nào tốt hơn tuyệt đối. Có bàn phù hợp với giai đoạn con bạn đang ở.
Bàn liền kệ dạy con bạn những năm đầu. Bàn rời đưa con bạn đi xa hơn. Cả hai đều đúng – chỉ khác nhau ở năm nào.
Có lẽ một ngày nào đó, đứa trẻ ấy sẽ quên mất chiếc bàn đầu tiên của mình. Nhưng cái cách nó sắp xếp sách vở, cái cách nó biết mọi thứ thuộc về đâu – sẽ còn mãi.
lượt thích