GÓC NHỎ GIỮA SÀI GÒN

janis-tran 21 giờ trước 10 lượt xem
Tôi có một bộ bàn ghế nhỏ đặt ngoài ban công.
Chẳng phải loại sang trọng, xa hoa. Chỉ là gỗ cao su, chân sắt, thiết kế tối giản. Vừa đủ cho hai người ngồi, vừa vặn để đặt một tách cà phê, và đủ để tôi tựa vào mỗi buổi chiều muộn.
Chiều nay, tôi ra ban công khi trời chập choạng tối. Sài Gòn bắt đầu “lên đồ” bằng những ánh đèn màu. Những con đường phía xa hóa thành những dải sáng mờ ảo. Xe cộ vẫn tuôn chảy, nhưng tiếng còi xe không còn chát chúa; âm thanh thành phố lúc này tựa như một bản nhạc nền trầm đục, rất riêng.
Tôi ngồi xuống, lòng bàn tay chạm nhẹ lên mặt bàn. Chất gỗ tự nhiên mát lành, nhẵn mịn. Cũng như triết lý trong mọi sản phẩm tôi tư vấn: không cần cầu kỳ, nhưng phải đúng. Đúng với nơi nó thuộc về, và đúng với người sẽ chạm vào nó.
Bỗng một tiếng nổ vang vọng từ phía xa. Pháo hoa.
Tôi ngước nhìn. Những chùm sáng bung nở rực rỡ trên nền trời đặc quánh, rồi lại tan biến vào thinh lặng. Từ góc ban công nhỏ, tôi thấy một phần thành phố bừng sáng, soi rọi xuống những con phố, những mái nhà, và cả những phận người đang thầm lặng nỗ lực qua từng ngày.
Tôi chợt nghĩ về những người trẻ từ quê lên Sài Gòn lập nghiệp. Có lẽ lúc này, họ đang ngồi trong những căn phòng trọ nhỏ xíu, ăn vội tô mì trên bậc thềm, vừa nhai vừa ngước nhìn lên cao. Họ cũng thấy pháo hoa, cũng thấy Sài Gòn hoa lệ, nhưng lòng họ chắc hẳn mang một tâm thế khác – chút choáng ngợp, chút lạc lõng, nhưng xen lẫn một lời hứa sắt son: Rồi mai đây, mình sẽ có một góc nhỏ của riêng mình.
Tôi nhìn lại chiếc bàn, chiếc ghế trước mặt. Bản chất chúng cũng chỉ là gỗ, là sắt. Nó có thể không lớn lao, nhưng nó bền, nó thật. Nó ở đó để ai đó có thể ngồi lại, tựa lưng nhìn ngắm thành phố và cảm thấy mình không hề cô đơn giữa dòng đời vạn biến.
Pháo hoa tắt. Sài Gòn trở lại với ánh đèn vàng dịu vợi. Những chiếc xe vẫn lặng lẽ lăn bánh. Những mảnh đời vẫn tiếp tục cố gắng.
Tôi tự hỏi: “Liệu ngày mai, khi bình minh lên, cuộc đời có tốt đẹp hơn?”
Tôi không biết chắc. Nhưng tôi biết rằng, vẫn có những người đang thức, đang chờ, đang làm việc miệt mài. Và vẫn có những chiếc bàn, chiếc ghế vững chãi ở đó, để họ có thể ngồi xuống nghỉ ngơi, hít một hơi thật sâu và tin rằng: Mọi thứ rồi sẽ ổn.
Janis Tran – Chuyên viên tư vấn nội thất tại Nội Thất Phương Viên“Vuông chữ tín, tròn niềm tin”
Chúng ta đều sống dưới cùng một bầu trời, nhưng không phải ai cũng có cùng một chân trời.
lượt thích